|
nắng và em...
Nắng mai đong gió bạt ngàn
Nắng rung phím lá, nắng tràn biển xanh
Nắng vui nhỏ hạt long lanh
Nắng quanh con dốc xuyên cành cây non
Hàng thông đứng mõi véo von
Nắng tuôn con nước soi mòn biển dâu
Nắng Việt Nam, nắng Mỷ châu
Cũng là hơi ấm tình đầu riêng em
Ngất ngây nhấp chút môi mềm
Hồng trên đôi má khoe thềm cánh Xuân
Một mai trọn kiếp trầm luân
Vẫn là sợi nắng duyên phần bên nhau
Tx2 V.K.Huy
một nụ cười
thiếu vắng...
Còn gì để lại dương gian
Có chăng một nắm tro tàn mà thôi
Nắng mưa gởi lại cho đời
Ghét thương cũng trả lại người thế gian
Lung linh giọt nến hai hàng
Sắc Không Bất Dị - Suối Vàng vô ưu
Tx2
Francis Le
tháng tư:
Em hỏi Em hỏi tháng tư, còn nhớ không?
Lối cũ xưa kia, nhuộm máu hồng
Trách tàu ngày đó bỏ đi mất
Bến xưa ở lại với giòng sông
Em hỏi tháng tư, còn nhớ không?
Người mới thay tên, họ đổi lòng
Sợ hãi bao nhiêu người xuống biển
Tìm sống giữa lòng sóng biển đông
Em hỏi anh nhớ tháng tư xưa
Bạn anh lên núi kẻ vô rừng
Chúng bảo hành trang: phần bia mộ
Để chúng chôn mình giữa đêm mưa
Hôm nay em nhắc tháng tư xưa
Dù với lưu vong vẫn chất chồng
Mọi cách ngày xưa tìm lối cũ
Vận nước, dặn lòng ráng đợi trông
Tx2 Phan Văn Trung
nhớ
Trần
Huyền Trân
Dẫu xưa Công Chúa
Huyền Trân
Bảy trăm năm trước có lần đến đây
Gót sen từng dẵm đất này
Bây giờ chỉ có riêng mày với tao
Côn ơi ! Đất Quảng hôm nào
Mỹ Sơn chiều tím chỉ tao với mày
Đìu hiu Tháp với cỏ cây
Bao quanh núi núp trong mây chiều
tà
Tìm đâu người cũ Champa
Còn đâu Thánh Địa kiêu sa một thời
Tìm đâu góc bể chân trời
Huyền Trân - Về lại biển khơi
cùng chàng
Khắc Chân - Một thuở vội vàng
Cướp người đang lúc lên giàn hỏa
thiêu
Thôi rồi ! Tháp có đìu hiu
Tao, Mày lần lối một chiều tìm ai?
Tx2
TRẦN TRÂN QUẢNG NAM |
tưởng nhớ Ng.V.Định
Anh thật sự nằm xuống
Trên vùng biển mênh mông
Chân mây gió biển mặn
Tan vào cõi hư không
Anh thật sự buông xuôi
Trong ảo ảnh cuộc đời
Tìm vùng trời mơ ước
Tìm ánh sáng niềm tin
Anh thật sự giả từ
Cuộc đời kiếp phù du
Sinh, lảo, bệnh, tử đó
Có phải là kiếp tu ?
Anh thật sự đi xa
Về vùng biển chan hòa
Đại dương ru anh ngủ
Sóng vỗ nhịp thiết tha
Anh thật sự buông tay
Vòng níu kéo u hoài
Vợ con buông tiếng khóc
Anh nào biết có hay
Anh thật sự nhắm mắt
Xuôi bóng đời quạnh hiu
Thu tàn theo lá úa
Vọng cõi trần tịch liêu
Anh thật sự rời xa
Vòng luân chuyển cuộc đời
Ân tình chôn dấu mặt
Tay nào vuốt lệ rơi
Thật sự anh vẫn còn
Mái gia đình êm ấm
Tình thương yêu đùm bọc
Của vợ và bốn con
Thật sự còn mười chín (19 )
Bạn bè vẫn nơi đây
Thiên Xứng sao lấp lánh
Sao anh vội chia tay
Định ơi ... ...!
Tx2 V.K.Huy
gởi về Thiên Xứng 2
Nha Thành ta
có người
yêu cũ
Thiên Xứng
xưa,
tên gọi
dễ
thương
Dáng xưa
kia, tóc dài eo nhỏ
Vai kề,
môi mọng
khẽ
yêu đương
Ngày ta ra biển
nhìn con sóng
Rồi
muôn lần,
sóng cuộn
đời
ta
Đời
hải
hành, làm ta xa vắng
Sóng triều
dâng, cản bước
chân ngà
Ta với
biển,
yêu cơn
sóng nhỏ
Lênh
đênh,
tàu vắng
bến
bao ngày
Nắng
mưa
tạo
đời
ta trôi nổi
Bến
xưa
tàu cập, tỉnh
quên say
Lần
ra biển
cuối,
ta nấc
nghẹn
Nhớ
sóng xưa
ngày tháng lao
đao
Tóc hoa râm,
bóng em xa lạ
Dù sương
gío, biển
vẫn
ngày nào
Tìm lại
biển,
mời
em sánh bước.
Thiên Xứng
ơi,
dù ở
tận
đâu
Nam Cali, ta
hẹn
như
ngày trước
Kể
nhau nghe chuyện
lúc ban
đầu.
Tx2 Phan Văn Trung
Ngày xưa.....Thiên Xứng
Ngày xưa nhón gót sân trường
Tìm em khắp nẻo trăm đường thoáng đưa
Bên em đứng đợi hàng dừa,
Còn che vành nón ngày xưa hiền hòa?
Chiều nay xuống phố chợ hoa
Cô hàng cười nụ chan hòa đắm say
Dập dìu đôi lứa trong tay
Ngó đi đếm lại phố này và ai
Ngẩn ngơ con phố hút dài
Nhớ em tóc dắt hoa lài thoáng hương
Lòng anh chợt thấy vấn vương
Phải chi em hiện cùng đường chợ hoa
Nắng lên con phố chói lòa
Hoa hồng một chục làm quà cho em
Tx2 Phan Văn Trung
|